Tâm thư của mẹ gửi con: Bố mẹ càng yêu thương con thì con lại càng dựa dẫm và bòn rút của bố mẹ một cách vô giới hạn

 

Những gì cha mẹ hy sinh là không thể kể xiết, cũng như bà mẹ trong câu chuyện này nhắc đến. Người con được mẹ chăm sóc và cũng hết lòng nuông chiều từ những điều nhỏ nhất, ngay cả khi không có điều kiện, bà vẫn sẵn sàng, thế nhưng thay vì cần có thái độ tốt thì đứa con lại tỏ ra lạnh nhạt và hờ hững, không những thế còn tức giận:

"Con trai à, 

Hôm nay trong bữa cơm con lại giả vờ như không có chuyện gì để ám thị với mẹ rằng giá nhà trong trung tâm thành phố lại tăng cao, nếu không mua ngay thì sau này con và vợ con đến một căn nhà nhỏ để neo đậu cũng không có.

Mẹ lạnh nhạt nhìn con, hôm nay biểu hiện của mẹ không còn giống như con mong đợi để mà nói rằng "mẹ sẽ mua cho con".

Còn con trong sự im lặng bối rối, đã tức giận đặt bát đũa xuống, rồi vùng vằng bước thật nhanh ra khỏi nhà. Mẹ trông theo dáng con bước đi từ cửa sổ, gầy gò, lười nhác và buông thả. Con vẫn cứ dựa dẫm vào bố mẹ mãi mà không chịu sống tự lập sao?

Thế nhưng, con trai à, con đã 25 tuổi rồi, con đã có một công việc ổn định, có một người con gái mà con yêu thương và còn có cả bố mẹ đang ngày càng già đi cần tới sự chăm sóc và lo liệu của con.

Lẽ nào những thứ này vẫn chưa đủ để khiến con trưởng thành hơn, thoát ly khỏi sự che chở của cha mẹ, bớt lười biếng để gánh vác những trách nhiệm mà một người trưởng thành cần phải gách vác sao?

Mẹ nhớ từ khi con còn nhỏ, con đã quen với việc có chuyện gì là tìm tới mẹ. Con thường nói: "Mẹ ơi, quần áo của con bẩn rồi, mẹ giặt giúp con", "Mẹ ơi, ngày mai con đi dã ngoại, mẹ giúp con chuẩn bị đồ đạc", "Mẹ ơi, bạn gái con thích ăn sườn xào chua ngọt, mẹ nhớ làm cho cô ấy ăn nhé"...”.

Từ trước tới nay, mẹ cũng đã quá quen thuộc với những lời dặn dò đó của con. Mẹ cứ nghĩ rằng, mẹ đối xử tốt với con, con sẽ ghi nhớ, để rồi mai này khi mẹ già đi mẹ cũng sẽ nhận được sự che chở và chăm sóc tận tình từ con.

Những đồng tiền mà bố mẹ tiết kiệm được đều bỏ vào trong tài khoản ngân hàng riêng mà bố mẹ bí mật mở cho con. Để mai này khi con có gia đình riêng có thể rút bớt một phần để giúp đỡ con, như vậy sẽ thiết thực hơn”.

Tâm thư của mẹ gửi con: Bố mẹ càng yêu thương con thì con lại càng dựa dẫm và bòn rút của bố mẹ một cách vô giới hạn2

Bà chợt hiểu ra rằng công sức của bà không cho ra đời một đứa con ngoan là mà một người sống ỷ lại, phụ thuộc và coi thường cha mẹ: Nhưng đến hôm nay, mẹ chợt nhận ra rằng, cái cách mà mẹ đang hy sinh chính bản thân mình, dốc toàn tâm sức vì con này lại không thể nuôi dưỡng ra một đứa con biết trân trọng, biết báo đáp như bố mẹ mong muốn, ngược lại khiến con trở thành đứa trẻ ỷ lại, lười biếng và mai một ý chí phấn đấu một cách trầm trọng.

Bố mẹ càng yêu thương con, bao dung con thì con lại càng dựa dẫm và bòn rút của bố mẹ một cách vô giới hạn. Virus ích kỷ và lười biếng đang không ngừng sản sinh trong cõi lòng con giống như những tế bào ung thư được tiếp thêm dinh dưỡng”.

Bà nhắc nhở đứa con của mình về những ngày tháng khi con còn là một đứa trẻ ngây thơ, bà đã từng chiều chuộng như thế nào: “Khi con 5 tuổi, mẹ phải giúp con dọn dẹp đống đồ chơi bày đầy dưới sàn nhà. Khi con lên 10, con thấy bạn học có đôi giày đẹp, con khóc lóc đòi mẹ mua bằng được. Năm con 15 tuổi, con viết thư tình cho bạn nữ trong lớp, con nói rằng: "Mẹ tớ quen biết rất nhiều người, ai bắt nạt cậu cứ nói với tớ". Năm con 20 tuổi, khi con đang học đại học, mỗi lần gọi điện cho mẹ con đều phàn nàn về vấn đề cơm ký túc xá khó ăn và tồi tệ như thế nào”.

Và giờ đây không còn là cậu bé của ngày nào mà là một người đã dần xa lạ với gia đình. Vị trí của mẹ trong lòng cậu ấy đã không còn quan trọng nữa: “Giờ đây, ngày nào con cũng về nhà ăn cơm, thi thoảng lại đưa cả bạn gái về cùng. Mẹ vừa đi làm vừa phải lo liệu 3 bữa cơm cho con. Bận rộn và mệt mỏi, đến gượng cười thôi mà mẹ cũng không đủ sức”.

Tâm thư của mẹ gửi con: Bố mẹ càng yêu thương con thì con lại càng dựa dẫm và bòn rút của bố mẹ một cách vô giới hạn3

Đến thời điểm người mẹ đã không còn chấp nhận được bà chợt nhận ra rằng chính sự bao dung của bà bấy lâu nay đã làm hư đứa con 25 tuổi. Khi mà con cái người ta trưởng thành biết nhận thức, biết báo đáp thì con mình vẫn mãi chỉ là đứa trẻ, chỉ biết hư mà không biết suy nghĩ. Bà thừa nhận rằng bà đã bất lực và bà không thể tiếp tục hành xử như trước đây, từ đó hy vọng đứa con hãy suy nghĩ lại: Mẹ cuối cùng cũng phải thừa nhận, sự nuông chiều của mẹ đối với con suốt 25 năm qua là một sai lầm lớn.

Con trai à, mẹ không thể không tàn nhẫn để nói với con rằng, từ ngày hôm nay trở về trước, cuộc sống của con có liên quan mật thiết với mẹ, nhưng kể từ hôm nay trở đi, mẹ sẽ không can dự thêm vào cuộc sống và đường đi của con nữa.

Mẹ mong con sẽ giống như những người khác tự lập tự cường, dọn ra khỏi sự che chở của cha mẹ. Thuê nhà ở bằng tiền lương của con. Mẹ sẽ khích lệ và động viên con, cho con thêm dũng khí nhưng sẽ không giúp đỡ con về vật chất và tiền bạc nữa.

Con à, mẹ rất xin lỗi, mẹ không nên yêu chiều con như vậy. Và con, cũng nên tự cảm thấy áy náy với tất cả những gì mà mình đã làm. Vậy thì chúng ta hãy cùng tha thứ cho nhau và bắt đầu lại từ đầu."

Thế nhưng đời đúng không như tưởng tượng, đứa con ấy vẫn mãi chỉ là một đứa con thơ dại, không thể trưởng thành. Những tưởng con sẽ chín chắn và biết điều kết quả là không những không tự lập mà còn rất ỷ lại. Có lớn nhưng không có khôn.

Một ngày nào đó, nếu chúng ta kết hôn, đóng vai trò là người cha người mẹ chúng ta mới hiểu bản thân nợ đấng sinh thành nhiều như thế nào. Người ta nói “con cái có thể bỏ cha mẹ nhưng cha mẹ thì không” đó là lý do cho dù có là một đứa con hư, cha mẹ cũng luôn chấp nhận và âm thầm giúp con đổi thay, chứ chẳng một lời từ bỏ. Nếu bản thân chúng ta có một phần biết sống, nghĩ về họ, chúng ta mới biết họ đã vất vả như thế nào. Mái tóc bạc, những nếp nhăn trên khuôn mặt họ chính là những gì họ đã đánh đổi để chúng ta trưởng thành, vì vậy đừng khiến họ phải cảm thấy thất vọng. Ngay lúc này, hãy trân trọng và yêu thương những gì họ đã làm cho bạn, biết ơn họ và cố gắng sống tốt. Chỉ cần chúng ta sống hạnh phúc đó chính là niềm an ủi nhất đối với cha mẹ. 

Ảnh: Unsplash