Mẹ chồng khinh miệt con dâu vì "ăn cơm trước kẻng"
Sự kiện - Chuyên đề


Mẹ chồng khinh miệt con dâu vì "ăn cơm trước kẻng"

Lan ngậm ngùi nuốt nước mắt, chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ chồng để được cưới xin và để đứa con của mình có bố.



  • Lan lấy chồng cũng được hơn hai năm rồi, Lan vốn là cô gái thẳng tính có gì nói nấy, không khéo léo nịnh nọt, nên không được lòng mẹ chồng. Ngay từ ngày đầu bước chân về nhà chồng đã không được mẹ chồng quý, vì có bầu trước nên bà đành ngậm ngùi đồng ý cho cưới, chứ thật lòng bà không thích lấy cô con dâu ở xa, nhà lại nghèo như Lan. Ngày đầu tiên cưới về đã bị mẹ chồng nói “Cháu chửa trước không thấy xấu hổ với gia tiên à? Mà đã chắc phải là cháu của bác không?” Lan ngậm ngùi nuốt nước mắt, chịu đựng sự sỉ nhục của mẹ chồng để được cưới xin và để đứa con của mình có bố.

    Gia đình nhà chồng Lan có ba người con, hai anh chị lớn đã đi lấy vợ, lấy chồng. Nhưng cả hai đều chưa có con, lập gia đình gần bốn năm rồi mà vẫn chưa có. Chồng của Lan là em út trong nhà, giờ lại có con trước, ai ai cũng bảo hai vợ chồng Lan sướng, sẽ được ông bà chiều lắm đây, nhưng sự thực thì đâu có như vậy. Sau đám cưới, vì là đang mang bầu lại chuyển đi lấy chồng xa, nên Lan phải xin nghỉ công việc cũ ở quê, giờ thì đang bầu bí chả thể làm được việc gì mới nên cô chỉ ở nhà nấu cơm dọn dẹp. Làm một người vợ ăn bám cũng thật không dễ chịu gì, không có kinh tế tự chủ, đi ra đi vào bị mẹ chồng lườm nguýt suốt.

    Những tháng đầu mang thai người uể oải mệt nhoài, nhưng mẹ chồng Lan không đoái hoài gì đến đứa con dâu út. Có đôi khi Lan thèm được ăn món này món kia, cũng sợ không dám xin với mẹ chồng, toàn nhờ bố mẹ đẻ gửi lên cho. Bữa đó hai vợ chồng đi khám thai, bác sỹ nói thai hơi bé, về đến nhà chồng cô nói với mẹ:

    - Bác sỹ bảo thai hơi bé mẹ ạ, mẹ ở nhà nấu cho vợ con mấy món bổ cho thai nhi nhé

    Mẹ chồng lườm nguýt gắt lên

    - Không phải tẩm bổ nhiều, to quá không đẻ được ra bệnh viện người ta mắng cho. Bao giờ đẻ ra tẩm bổ cho thằng cu sau.

    Mẹ chồng khinh con dâu mang bầu trước

    Ảnh sưu tầm trên Internet

    Lan nghe thấy thế mặt dài thưỡn thượt, cô im lặng không dám nói thêm câu gì. Lan sinh em bé được vài tháng, thì chị dâu của chồng cũng chửa, nhìn mẹ chồng chăm sóc cho cô con dâu lớn trong lòng Lan không khỏi chạnh lòng. Mang bầu chị dâu cô cũng xin nghỉ làm, được mẹ chồng chăm sóc ân cần hết mức. Hằng ngày chị dâu không phải làm gì, mẹ chồng Lan không cho làm bất cứ việc gì nói phải nghỉ ngơi thật nhiều không ảnh hưởng đến sức khỏe em bé. Còn Lan, em bé thì nhỏ hết chăm con, lại phải làm việc nhà, việc gì cũng đến tay, cả ngày đầu tắt mặt tối khiến cô bơ phờ. Bữa đó, ăn cơm trưa xong nghe tiếng con khóc, Lan sấp ngửa chạy đi nấu bột cho con. Chị dâu thấy thế liền bảo

    - Em nấu bột cho con đi, mâm bát để đấy chị dọn rửa cho.

    Mẹ chồng cô vội xua tay ngăn lại

    -Con đang mang bầu, đừng động tay vào hóa chất không tốt đâu. Để đấy em Lan nấu bột xong thì ra rửa bát.

    Lan hụt hẫng nhìn theo bước chân chị dâu chồng cùng mẹ chồng đi lên gác. Nước mắt cô rơi lúc nào cũng không hay “sao ngày trước mình bầu, vẫn làm đủ mọi thứ việc trong nhà, đi chợ, nấu cơm, lau dọn nhà cửa, có khi nào được mẹ chồng nói đỡ cho câu này”, càng nghĩ mà càng thấy tủi thân. Chị dâu chồng Lan mang bầu cũng nghén lắm, ăn uống ít, mẹ chồng ngày nào cũng xoắn xít hỏi han “con muốn ăn gì để mẹ mua?”, nghĩ cách đổi món liên tục cho cô con dâu lớn. Ngày nào mẹ chồng cô cũng đi chợ, rồi bày đuề huề ra đủ thứ, dặn Lan phải nấu cái này, cái kia cho chị ăn, hai mẹ con Lan mặc nhiên như không tồn tại. Chưa bao giờ bà hỏi han đến đứa cháu hơn tám tháng con Lan, chưa bao giờ bà để ý Lan cho con bú có nhiều sữa không? Cháu bà có ăn được nhiều bột không? Nhìn thấy Lan bà chỉ khoát tay sai bảo làm việc này việc kia. Bà mua đồ ăn ngon, hay hoa quả tươi cũng chỉ mang lên phòng cô con dâu lớn, phớt lờ luôn hai mẹ con Lan. Có lẽ trong mắt bà, Lan chả khác gì một người giúp việc ở nhờ, chỉ có làm việc và làm việc thôi, không có quyền được đòi hỏi.

    Có đôi lần Lan kể chuyện với chồng, để chồng cô lựa lời nói lại với mẹ thì mẹ chồng cho rằng cô ghen tị, rằng Lan là cô con dâu ôm bụng chửa vể nhà chồng có danh giá gì đâu mà được quyền đòi hỏi. Mệt mỏi vì những lời nói đay nghiến cứa tim gan của mẹ chồng, Lan muốn xin về nhà mẹ đẻ một vài ngày. Bố mẹ cô cũng gọi điện lên xin phép bà thông gia cho con gái được về nhà chơi ít bữa. Mẹ chồng Lan từ chối khéo không cho, với lý do “Lan đi thì không có ai nấu cơm”.

    Quẩn quanh tù túng khi hàng ngày phải đối diện với mẹ chồng, nhìu khi muốn khóc mà chẳng khóc được. Một ngày của Lan hết chăm con, dọn dẹp ở nhà trên nhà dưới, rồi lại còn nấu ăn cho chị dâu của chồng, thật sự cô cũng không hiểu sao mình lại có khả năng ba đầu sáu tay làm hết từng ấy việc. “Mình không thể sống tiếp mãi như này được, con giờ cũng đã cứng cáp, mình sẽ gửi con đi trẻ, rồi kiếm một việc gì đó để làm, chứ loanh quanh ăn bám mãi ở nhà như này chỉ là cái gai trong mắt mẹ chồng” Nhìn đứa con đang bò xung quanh nhà, cô chạy đến ôm con vào lòng, bất giác nước mắt rơi lăn tròn trên má.

    Theo Thegioitre.vn

    CÙNG "CHUYÊN MỤC"

    VIDEO  HOT

    AVERTISING

    6580415133_58b3a52b05_b

    S - MEDIA