Vào lúc tuổi trẻ, có những lúc ta rất ngốc. Giả như có những điều ta muốn người hiểu nhưng lại nhất quyết không nói. Ta cứ mong chờ ngày hôm nay, ngày mai, ngày mai nữa người sẽ hiểu hết những yêu thương ta dành cho người. Vậy mà cho đến tận lúc chia tay người vẫn mãi mãi trở thành một mối tình câm lặng của chúng ta.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Vào lúc tuổi trẻ, ta chênh vênh giữa những bước đường đời, giữa những câu hỏi ta là ai, thế giới này có ý nghĩa gì. Ta kiếm tìm nó mệt ngoài. Ta cố gắng nói với thế giới này nhìn tôi đi, tôi là tuyệt nhất đây này. Ta mong muốn chứng minh rằng bản thân mình là người giỏi nhất. Mãi về sau này ta mới phát hiện ra rằng sự tuyệt vời không đến bằng cách ta gào lên mà đến từ những cố gắng, nỗ lực và kiên trì của bản thân.

Vào lúc tuổi trẻ, ta thường cô đơn. Ta hay khóa trái cánh cửa dẫn đến trái tim mình. Ta lặng thing trước những người muốn bước vào. Ta không trao cho họ chiếc chìa khóa mở thể giới của ta vì ta sợ rằng họ sẽ làm tổn thương ta. Đến khi trưởng thành ta mới hiểu rằng cô lập chính mình không bảo vệ ta khỏi những tổn thương, mà nó ngăn cản những người yêu mến bước đến với ta.

 

Vào lúc tuổi trẻ, ta mong ước rời xa mái nhà của mình có thể cất cánh bay đi thật xa khỏi tổ ấm. Ta hân hoan với những thành phố mới, những người bạn mới. Ta mải mê với những chuyến đi mà thưa dần những chuyến trở về. Cho đến khi ba mẹ đã già, ta mới nhận ra chẳng còn bao lâu để được trở về nữa.

 

 

Ảnh sưu tầm trên Internet.

 

Vào lúc tuổi trẻ, ta luôn cuồng vội, sợ rằng mình không sống hết năm tháng. Ta vội vã yêu, vội vã chia tay, vội vã tìm kiếm người thay thế. Ta chưa kịp để người cũ ra đi đã đón người mới đến. Rồi cứ thế ta thương nhớ người xưa khi đang nắm bàn tay người ở cạnh bên. Chỉ sau khi đánh mất quá nhiều tình yêu ta mới nhận ra rằng có những lúc ta cần phải chờ đợi đúng thời điểm.

 

Vào lúc tuổi trẻ, ta thường mắc sai lầm. Ta không có quá nhiều kinh nghiệm cho cuộc đời. Ta chỉ đi theo tiếng trái tim mách bảo. Đôi khi ta sợ hãi, chới với và mỏi mệt. Ta không muốn đứng dậy, không muốn chiến đấu tiếp với những thử thách. Nếu mệt mỏi, nếu cần nghỉ ngơi thì cứ nằm xuống ngủ một giấc. Dẫu sao mai cũng là một ngày mới. Ta có thể thử lại, chỉ cần ta biết cách ta có thể sửa chữa mọi lỗi lầm của mình. 

 

Vào lúc tuổi trẻ, ta vẫn còn cơ hội để sửa mọi thứ. Nên đừng bỏ cuộc, đừng bao giờ buông xuôi ước mơ, tình yêu của mình. Hạnh phúc sẽ đến cho những người biết kiên trì.


http://thegioitre.vn/song-tre/yeu/tuoi-tre-ai-chang-mot-lan-sai-36671.html

Theo Thegiotre.vn