Thanh xuân đàn bà như bóng câu qua cửa sổ nên em hãy biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút - Ảnh 1.

Ảnh internet

Em không hiểu rằng lòng người vốn dĩ sâu hơn biển rộng, chỉ cần một câu nói là quay lưng hóa xa lạ, bạc nhược và đớn hèn vô cùng. Khi cứ ngỡ lòng mình buông bỏ được thì tim đã nhiều vết xước và thôi mong chờ về tình yêu.

Vì yêu quá nhiều mà em chấp nhận chạy theo tình yêu mà chẳng bận tâm đến điều gì khác, và có lẽ cũng vì thế mà người ta không thực sự trân quý mảnh tình nơi em. Tình yêu vẫn luôn khó hiểu và lắm lý lẽ như thế, kẻ nào yêu nhiều hơn hẳn sẽ đau sâu hơn, lâu hơn.

Em, một cô gái mang trái tim chân thành cuồng si với tình yêu đến mức người ngoài nhìn theo chỉ biết thở dài, rằng sao mà khổ thế cứ mãi chạy theo một người vô tâm. Bởi vì yêu nên em sẵn sàng bỏ qua hết những lỗi lầm của người ấy, tự khóc, tự lau nước mắt. Vui một chút thì anh ta nhắn vài ba dòng vu vơ, còn không cả ngày dài chẳng một lời hỏi thăm.

Để rồi biết bao lần người ấy lỡ hẹn là bấy nhiêu lần em rơi nước mắt trong vô thức. Đôi khi em muốn buông tay để giải thoát bản thân ra khỏi những sầu đau, nhưng rồi vì trái tim đa mang mãi không chịu xóa tên một người. Người ta dối em một lần thì không ai đảm bảo sẽ không có lần hai. Em tự huyễn hoặc bản thân rằng chỉ cần hết lòng thì nhất định người sẽ không phụ bạc.

Thế nhưng, em lại chẳng hiểu rằng lòng người vốn dĩ sâu hơn biển rộng, chỉ cần một câu nói là quay lưng hóa xa lạ, bạc nhược và đớn hèn vô cùng. Khi cứ ngỡ lòng mình buông bỏ được thì tim đã nhiều vết xước và thôi mong chờ về tình yêu. Giá như những năm tháng thanh xuân ấy em biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút thì có lẽ phút sau cuối không hẫng hụt và thất vọng nhiều đến như vậy.

Thanh xuân đàn bà như bóng câu qua cửa sổ nên em hãy biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút - Ảnh 2.

Ảnh internet

Còn gì đắng cay hơn khi dành cả tất thảy năm tháng tuổi trẻ vun đầy tim yêu cho một kẻ không trân quý, đến khi ngoái đầu nhìn về thấy mình là một kẻ trắng tay. Em đã sai, sai ngay từ lúc bắt đầu, sai vì dốc cạn tâm can mà tin rằng duyên do trời tạo nên đã chọn bên nhau thì sẽ mãi mãi không chia rời.

Vì những lời hứa mà em không ngại làm đau chính mình, cô gái nhỏ này, nghe tôi nói, thật ra đàn ông hứa vì con gái thích nghe. Anh ta sẽ quên sạch những gì mình nói, nói chỉ để cho xong chuyện, chỉ có em khắc sâu những ước hẹn ấy vào tận đáy lòng, để đến khi bị phản bội chẳng vực dậy khỏi vực sâu bi thương.

Những ngày sau chia tay em chênh vênh, em cào cấu vết đau chẳng bao giờ liền sẹo. Trong khi đó anh ta đã kịp nắm lấy một bàn tay, em không chắc rằng liệu cô gái ấy có phải là trò đùa tiếp theo của anh hay biết đâu được đấy là người khiến trái tim đa tình của anh muốn dừng chân? Nhưng dù có như thế nào đi chăng nữa thì kết cục cũng chỉ mình em ôm đau thương trong cạn cùng nước mắt.

Tình yêu rốt cuộc lại có lúc yếu ớt đến tội nghiệp, người từng yêu em lại lãng quên em một cách tàn nhẫn và độc ác. Rất lâu và rất khó để trái tim chằng chịt vết cắt nơi em có thể thôi nhức nhối, để có thể mở lòng mình yêu thêm một lần nữa.

Giá như những năm tháng xuân xanh ấy người đừng xuất hiện trong cuộc đời em, đừng gieo vào đó những tin yêu rồi lạnh lùng quay đi, ném lại nỗi đau in hằn. Có lẽ khi đi qua vụn vỡ tin yêu rồi mọi thứ sẽ ổn hơn, em sẽ tìm thấy nụ cười an nhiên đánh rơi giữa bộn bề đau khổ. Này các cô gái, nhớ rằng đừng bao giờ vì bất kỳ ai và bất kỳ điều gì mà khiến mình thương tổn.

Thanh xuân đàn bà như bóng câu qua cửa sổ nên em hãy biết yêu bản thân mình nhiều hơn một chút - Ảnh 3.

Ảnh internet

Ngay cả khi đàn ông quay lưng, khi anh ta có người mới, thậm chí có vợ sinh con thì đàn bà vẫn đang ôm vết thương đang rỉ máu của mình. Còn gì đau hơn khi bao nhiêu năm tuổi trẻ dốc cạn cho người, nhìn lại mình tay trắng.

Thanh xuân ấy, đàn bà dành trọn cho một người và đã quên yêu cả bản thân mình. Giá như đàn bà ích kỉ hơn một chút, biết yêu bản thân mình hơn một chút thì sau đổ vỡ chẳng đau khổ và hụt hẫng tận cùng.

Đàn bà dành cả thành xuân để yêu và bên cạnh người đàn ông, nhưng người đi cùng anh ta phía cuối con đường lại là một người con gái khác. Đàn bà từng ngây ngô nghĩ rằng nếu yêu là phải cạn lòng mình, dành tất cả sẽ chẳng bao giờ bị phụ bạc. Nhưng đàn bà đã sai, duyên không phải do ông trời quyết định mà là do lòng người.

Khi yêu đàn ông luôn thề hẹn vì phụ nữ thích lắng nghe. Phụ nữ thích có niềm tin tuyệt đối vào người mình yêu. Còn đàn ông thì khác. Họ hứa cho xong chuyện chứ chẳng nhớ gì. Chỉ có phụ nữ mới khắc sâu lời hứa đó vào tận đáy lòng, để khi tan vỡ, chẳng vực dậy được.

Đàn bà khi rơi vào bi lụy chẳng cần thiết tha gì đến bản thân mình nữa, đó là những ngày chông chênh không tìm được lối thoát cho riêng mình. Sau một tình yêu sâu đậm, cái mà đàn bà nhận được chỉ là vết thương sâu hoắm chẳng bao giờ lành. Còn đàn ông, vốn rất dễ thay đổi. Chỉ cần có đàn bà mới bên cạnh thì người cũ sẽ bị cho vào dĩ vãng. Với anh ta, đàn bà cũ là đàn bà cũ, không có vị trí nào nữa cả.

Nhưng đàn bà thì khác, tim đã khắc hình bóng của một người thì dễ gì quên được. Ngay cả khi đàn ông quay lưng, khi anh ta có người mới, thậm chí có vợ sinh con thì đàn bà vẫn đang ôm vết thương đang rỉ máu của mình. Còn gì đau hơn khi bao nhiêu năm tuổi trẻ dốc cạn cho người, nhìn lại mình tay trắng. Có chăng chỉ là nỗi cô đơn, những nỗi đau không ai thấu hiểu.

Đàn ông có người mới, có hạnh phúc mới. Lãng quên người con gái đã dành cho mình cả thanh xuân một cách tàn nhẫn và độc ác. Rất lâu và rất khó để người đàn bà có thể mở lòng mình, có thể tin và yêu lại một người khác. Có chăng, nếu bước vào mối tình khác lòng họ cũng đầy hoài nghi và nỗi bất an. Chẳng thể yêu ai trọn vẹn như mối tình thanh xuân dang dở.

Thanh xuân đàn bà như bóng câu qua cửa sổ. Chớp mắt một cái đã thấy khóe mắt đầy dấu chân chim, khuôn mặt đầy vết hằn thời gian. Trải qua cả thanh xuân để yêu người khác, đến bây giờ mới biết thương bản thân mình thì đã muộn.

Bởi thế, đàn bà dẫu yêu ai nhiều đến mấy cũng đừng dốc cạn con tim. Đàn bà khôn ngoan, khi đàn ông hứa nghe chứ đừng tin. Yêu bản thân mình nhiều hơn, chăm sóc, chiều chuộng mình nhiều hơn. Đừng trao hết cuộc đời cho người khác, để khi đàn ông quay lưng mình chẳng còn gì ngoài hai bàn tay trắng.

Thu Huyền