Nghẹn lòng với tâm sự của chàng trai 27 tuổi: Tôi bất hiếu vì ung thư ập đến quá nhanh - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Chàng trai trong câu chuyện này đã từng có hoài bão, có ước mơ như biết bao thanh niên khác, thế nhưng tai họa ập đến, khi biết mình chẳng còn sống được bao lâu, anh lại phải lựa chọn cách tự đối mặt với mọi thứ một mình vì đơn giản anh không muốn mang nỗi đau của bản thân trở thành nỗi đau cha mẹ. Thế nhưng sau tất cả, vào thời điểm anh cảm thấy lao đao, vụn vỡ và chới với nhất, muốn bỏ lại tất cả để một mình chống chọi với sự cô đơn, anh lại nhận được đoạn tin nhắn của mẹ, anh không biết mình nên làm gì?

"Tôi là một đứa con bất hiếu!

Tôi bất hiếu vì tôi vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện của ba mẹ, là trở thành 1 bác sĩ giỏi. (Tôi bỏ học y khi chuẩn bị bước vào năm 4 để bước ra làm kinh doanh - điều mà tôi đam mê)

Tôi bất hiếu vì tôi vẫn chưa lo được cho ba mẹ tôi một cuộc sống thật thoải mái, đặt ra mục tiêu đưa ba mẹ đi chơi du lịch đây đó nhưng chưa làm được.

Tôi bất hiếu vì tôi vẫn chưa tìm cho ba mẹ một nàng dâu ngoan hiền, chưa sinh cho ông bà đứa cháu bồng bế hàng ngày.

Tôi bất hiếu vì ung thư ập đến quá nhanh ở tuổi 27, khiến tôi như muốn kết thúc tất cả mọi mục tiêu của cuộc đời mình.

Tôi lẳng lặng viết lá đơn xin nghỉ việc với lý do ra nước ngoài sinh sống, tôi lẳng lặng bán căn nhà mà tôi chắt chiu để quyết định qua Singapore chữa bệnh.

Cuộc ra đi không biết trước được điều gì. Tôi về và nói với mẹ rằng tôi cờ bạc cá độ, lô đề tới vỡ nợ bán nhà để trả, ba tôi đánh tôi, mẹ và chị can lại, bà chỉ tay đuổi tôi đi và nói không muốn nhìn thấy mặt tôi. Tôi thấy nhẹ lòng.

Tôi nghĩ thà bà đau một lần rồi thôi, mặc kệ thằng con bất hiếu này còn hơn hằng ngày cứ lo lắng không biết tôi sẽ ra sao, bệnh tật như thế nào.

Nghẹn lòng với tâm sự của chàng trai 27 tuổi: Tôi bất hiếu vì ung thư ập đến quá nhanh - Ảnh 2.

Đoạn tin nhắn của mẹ gửi cho con trai

Nhưng rồi mọi người cũng biết chuyện, vì có lần tôi lỡ miệng hỏi mấy chuyện liên quan đến ung thư với anh rể tôi cũng là bác sĩ.

Anh nghi ngờ nên truy hỏi, tôi thừa nhận bị bệnh và dặn anh là giấu nhẹm đi, chỉ khi nào quá trình điều trị kết thúc dù kết quả thế nào mới nói cho mẹ tôi biết.

Tôi biết chẳng thể bảo bà thôi hãy yên lòng vì giờ này chắc bà như giông bão trong lòng.

Rồi người con gái mà tôi thương. Em hỏi tôi sao lại nghỉ việc. Tôi bảo anh ra nước ngoài làm ăn vì có hợp đồng rất lớn. Em hỏi tôi làm gì? Tôi ngần ngại trả lời loanh quanh về mấy vấn đề kinh doanh, tôi dặn em khi nào thành công em sẽ biết.

Em hỏi tôi đi bao lâu? Tôi bảo 1 đến vài năm. Rồi tối qua em về trễ (em ở xa tôi, em ngoài Bắc còn tôi trong Nam) tôi kiếm cớ cãi nhau và chủ động chia tay em.

Em bảo em mệt mỏi vì không biết phải làm gì với tôi, không hiểu tôi là con người như nào, và rồi em chấp nhận lời chia tay. Chúng tôi rời xa trong êm đẹp - tôi nhẹ lòng.

Và tôi nhẹ lòng hơn khi chia sẻ lên đây để qua đó nói với mọi người một điều, có lẽ là mọi người vẫn hay nghe sang sảng hàng ngày. Tôi nghĩ vẫn phải nên nói vì nghe là một chuyện, còn làm thì ít ai làm được.

Hãy biết quý trọng tuổi trẻ, quý trọng thanh xuân và sức khỏe của mình. Quý trọng những giây phút ở bên người thân, anh em bạn bè. Tiền quan trọng lắm nhưng đừng đánh đổi bất chấp và bất công với bản thân mình vì nó.

Hôm nay mẹ nhắn tin cho tôi thế này, phải trả lời làm sao để bà yên lòng".

Đoạn tin nhắn của người mẹ gửi cho con trai mình có nội dung như sau:

"Con đang ở đâu, về với mẹ đi con, về để mẹ được ôm con như mẹ vẫn thường hay ôm con lúc con còn nhỏ. Mẹ xin lỗi.

Mẹ đã nghe anh Mạnh nói hết tất cả rồi. Mẹ đã không hề hay biết những cơn đau mà con đang phải gánh chịu. Con đừng cố đẩy mẹ và mọi người ra xa con nữa. Ai cũng yêu thương con cả, nhất là mẹ.

Mạnh mẽ lên con trai của mẹ. Con là tất cả của mẹ. Mẹ và con luôn có một sợi dây gắn kết nào đó. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Mẹ sẽ ăn chay niệm phật hằng ngày cho con".

Chàng trai này đã mạnh dạn chia sẻ tình trạng của mình trên mạng xã hội và hiện đang nhận được sự ủng hộ, động viên của rất nhiều người. Quả thực câu chuyện của chàng trai này đã khiến không ít người phải rơi nước mắt, hầu hết đều mong anh có thể trở về với gia đình, cho dù là thời gian còn bao lâu, ngắn hay dài thì đó mãi mãi sẽ là nơi an ủi và ý nghĩa nhất với anh.