Tôi từng nghe rất nhiều người trẻ than vãn về chuyện chưa muốn kết hôn, chưa sẵn sàng cho chuyện hôn nhân, hay thậm chí không nghĩ hôn nhân là điều cần thiết. Họ thích tự do và chỉ tôn thờ tình yêu. Họ chỉ muốn ở bên nhau lúc cần, đi cùng nhau khi muốn, còn lại sẽ là cả một bầu trời riêng dễ thở. Họ nói với tôi tại sao tình yêu cứ nhất thiết phải ràng buộc bằng một tờ giấy, và tại sao cứ phải về với nhau chúng một nhà, phải chạm mặt nhau suốt ngày để rồi chán ngán, để rồi tranh cãi. Khi ấy, tôi chợt giật mình và nhớ về một ngày như thế này.

Đó là một tuần làm việc bận rộn thực sự những ngày cuối năm. Thành phố bắt đầu trở những cơn gió mùa đầu tiên khiến xung quanh ai cũng mặc định khoác lên trên mình thêm một lớp áo dày làm đường phố nhiều màu sắc lên chút đỉnh. Tôi, như mọi ngày, bước chân ra khỏi nhà thật nhanh, nhảy lên con chiến mã cà tàng lao thẳng đến cơ quan, nơi những dự án bộn bề mùa cuối năm vẫn đang chờ đợi.

Ảnh sưu tầm trên Internet.

Đêm hôm ấy chúng tôi thức khá khuya. Khi tôi chạm chân về đến nhà cũng đã đâu tầm một hai giờ sáng. Căn phòng vẫn nguyên trạng như đêm hôm trước khi tôi trở về nhà. Cái gì ở đâu vẫn ngay đấy, chẳng hề di dịch. Tôi cũng chẳng buồn dọn dẹp vì đã quá đuối sức sau gần mười hai giờ đồng hồ chiến đấu liên tục. Ấy là một ngày thứ sáu đầy ảm đảm, mặc cho không khí nhộn nhịp đón chào năm mới ngoài kia đang phủ đầy biết bao mộng ước.

 

Mở mắt tỉnh dậy khi mặt trời đã chiếu chếch khá cao khung cửa sổ còn để ngỏ. Hẳn là gã tôi còn chẳng buồn đóng cửa, cứ thế mặc cho cơn gió bấc ùa vào lạnh buốt. Ngày nghỉ hiếm hoi trong chuỗi nước rút, tôi thở nhẹ một cái, khẽ chống tay dậy, tựa lưng gối lên cao rồi nhìn ra xung quanh.

 

Khi ấy, tôi giật mình tự hỏi đây liệu có được gọi là nhà?

 

Ngán ngẩm nhắn tin cho một loạt số điện thoại thân quen, không cạ này thì cạ khác. Thế nhưng, vô tình ngày hôm ấy, chẳng có lấy nổi một lời hồi âm.

 

Cảm giác cô đơn ùa về rõ rệt.

 

Và tôi bắt đầu nghĩ...

 

...giá mà giờ có một cô vợ tảo tần bước vào dọn dẹp hết chỗ lộn xộn của những ngày qua, thơm nhẹ lên trán rồi gọi tôi dậy ăn sáng thật dịu dàng.

 

...giá mà giờ có một cô vợ nằm kề bên, nũng nịu mở mắt chào tôi và rủ tôi ra ngoài tận hưởng ngày nghỉ lâu rồi tôi mới có.

 

...giá mà giờ có một cô vợ ở bên chỉ để tôi không còn thấy mình lạc lõng giữa cô đơn.

 

 

Rồi tôi lại nghĩ...

 

...sẽ ra sao nếu một ngày ba mẹ không còn và tôi thì bắt đầu rơi vào trạng thái già đi từng ngày?

 

...sẽ ra sao nếu đột nhiên tôi ốm và đen đủi rơi luôn vào cảnh không một lời hồi âm như ban nãy?

 

...sẽ ra sao nếu đống lộn xộn trước mắt tôi cứ thế chất chồng lên cho đến tận năm mới chỉ vì tôi quá bận?

 

Phải. Bạn của tôi. Khi ấy... chính là khi ấy... bạn chắc chắn sẽ muốn kết hôn.

 

Dù cuộc hôn nhân ấy có thể sẽ không được hoàn mỹ như bạn từng nghĩ. Nhưng chí ít, bạn sẽ có được một người thân thiết thực sự, sẵn sàng hi sinh cho bạn gần như ba mẹ từng làm cho bạn vậy. Và, nếu còn nhớ câu chuyện chúng ta chẳng thể lựa chọn gia đình cho riêng mình chứ? thì ngay lúc ấy, bạn của tôi, sẽ là lúc bạn bắt đầu cuộc hành trình lựa chọn gia đình cho riêng mình đó thôi.

 

Hôn nhân vốn dĩ không đáng sợ đến như thế, bạn thân mến. Nó chỉ làm cho cuộc sống của ta được bảo đảm dài hạn hơn mà thôi.


http://thegioitre.vn/tam-su/chuyen-dem-muon/chot-mot-ngay-thuc-giac-thay-minh-can-mot-gia-dinh-41854.html