Chuyện ít biết về người đàn ông

 

Ông Nguyễn Hữu Địch đang nhặt nhạnh những chiếc mũ bảo hiểm bị hư hỏng về sửa chữa cho trẻ em nghèo (Nguồn: Internet)

 

Những ngày đầu, ông Địch bị người ta cho là "gàn dở" khi đi nhặt nhạnh những chiếc mũ bảo hiểm cũ về làm chật nhà chật cửa. Rồi ông thường chở miễn phí cho nhiều người đến bệnh viện mà không hề lấy một đồng tiền nào. Cái việc mà người ta cho "khác người" ấy lại ẩn chứa những câu chuyện thật đẹp và đậm tình người phía sau. 

 

Cứ sáng sớm, sau khi tập thể dục xong, ông Địch lại dành thời gian đi nhặt mũ bảo hiểm. Hễ thấy mũ người ta vứt đi mà còn dùng được là ông xách về nhà. Nhìn cả đống mũ chất trên tầng 2 nhà ông, ai cũng nghĩ rằng có lẽ ông Địch làm việc này từ rất lâu rồi.

 

Nhiều người rơi mũ nhưng không nhặt, có người chê mũ cũ và họ vứt đi, ông Địch thấy tiếc rẻ lại nhặt về lau chùi, cái nào cần sửa sang thì sửa rồi gom góp mang về quê tặng cho học sinh nghèo. 

 

Không những vậy, ông còn có sở thích nhặt cầu lông và bóng tennis cho mấy đứa nhỏ trong xóm với lý do mấy thứ đồ bỏ đi này chẳng đáng giá là bao nhưng quan trọng là cái tình cái nghĩa. Điều đó, khiến nhiều người cho rằng ông là người "gàn dở" nhưng ít ai nghĩ rằng chính ông lại là người biết quý trọng giá trị của đồ vật. 

 

Với dáng ngồi khoan thai kèm nụ cười tươi rói luôn thường trực trên khuôn mặt đôn hậu của ông Địch, dù trời nắng hay trời mưa, hằng ngày ông vẫn ngồi dưới gốc xà cừ treo đầy mũ hỏng chờ khách đi xe ôm, người nào không biết tưởng ông đi xe ôm bình thường nhưng thực chất ông thường chở xe miễn phí cho người bệnh, người nghèo.

 

việc tử tế, ông nguyễn hữu địch

 

Mặc cho thiên hạ gọi mình là "gàn dở" ông Địch vẫn vui vẻ làm công việc yêu thích của mình (Nguồn: Internet)

 

Khách lên xe của ông không phải mặc cả, ai thích trả bao nhiêu thì trả. Riêng những người nghèo, những bệnh nhân đến bệnh viện thăm khám, cụ Địch chở miễn phí, bởi ông không làm vì tiền mà vì cái tâm cho đi không cần nhận lại. 

 

Nhà cụ Địch không nghèo đến nỗi phải đi chạy xe ôm, cả hai vợ chồng ông có lương hưu, lại có nhà cho thuê cửa hàng. Song ông bà lại chọn cho mình một cuộc sống có ích. Mặc cho thiên hạ dèm pha, kẻ nói ông là người "vác tù và" cho thiên hạ nhưng ông Địch vẫn cười xòa bỏ qua để tiếp tục công việc yêu thích của mình.

 

Bởi đơn giản ông muốn góp chút công sức của mình cho những người còn khó khăn hơn, để giúp họ thêm nghị lực vượt qua khó khăn trong cuộc sống, động lực ý nghĩa và chân thành ấy đã biến mọi hành động của ông Địch trở thành niềm vui, niềm hạnh phúc của tuổi già mặc cho thiên hạ có xem ông là người "gàn dở".