"Phim Việt" ngày hôm nay đã khác nhiều so với ngày hôm qua. Nếu ngày xưa phim Việt không được mấy khán giả ưa chuộng thì hôm nay đã thay đổi, kỹ xảo trong phim Việt giờ đã khá hơn,  Người ta nói "mắng kẻ kém đi chứ không ai chửi người tiến bộ", bởi vậy nếu hôm qua bạn có ác cảm thì hôm nay cũng nên cho phim Việt một cơ hội được thể hiện. Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất là chọn đúng phim để thưởng thức.


co-gai-den-tu-hom-qua

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua là bộ phim đem lại cho khán giả cảm xúc đốn tim, cảm xúc trong phim giống như một cơn bão nhỏ. Câu chuyện nào của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh cũng là một tình yêu trong veo, đơn giản, nhưng cũng chính cái mong manh nhẹ nhàng đó làm tan chảy bao trái tim sắt đá.


co-gai-den-tu-hom-qua

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua giống như một sự cố gắng biến một bộ phim ngắn 60 phút thành một bộ phim điện ảnh với thời gian gấp đôi vậy. Ê-kíp làm phim đã thành công trong việc truyền tải cái tình yêu thuở học trò hồn nhiên, đáng yêu nhưng cũng không kém phần tinh nghịch đến cho khán giả. Nhìn tà áo trắng thướt tha, nụ cười duyên dáng của cô nữ sinh trung học có lẽ đủ khiến trái tim của khán giả phải dâng trào cảm xúc.


co-gai-den-tu-hom-qua

Bối cảnh phim là năm 1997, 8 năm sau sự kiện diễn ra trong truyện dài cùng tên của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Ấy thế cho nên bạn cũng đừng quá ngạc nhiên khi hai nhân vật chính của chúng ta là Thư (Ngô Kiến Huy) lúc này đã 29 tuổi còn Việt An (Miu Lê) cũng vừa tròn 26 xuân xanh. Từ trang phục cho đến bối cảnh đều được đầu tư công phu, để bạn có thể tìm lại đâu đó trong trái tim liệu còn chút gì để nhớ. Giá như nhà sản xuất cố gắng hơn chút nữa, chăm chút hơn chút nữa thì lẽ mọi thứ sẽ hoàn hảo hơn.


co-gai-den-tu-hom-qua

 

Trong điện ảnh, màu sắc là yếu tố chủ đạo được các nhà làm phim sử dụng để khơi dậy cảm xúc của khán giả. Nhất là đối với những bộ phim lấy bối cảnh ở quá khứ như Cô Gái Đến Từ Hôm Qua càng cần hơn nữa. Cách phối màu của Cô Gái Đến Từ Hôm Qua có lẽ là sự tri ân của một bộ phim khác được chuyển thể từ truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh: Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh.

Đỉnh cao của việc sử dụng hiệu ứng trong điện ảnh hiện đại chính là việc "biến có thành không, biến không thành có", dùng hiệu ứng một cách tinh tế khiến người xem cứ ngỡ không dùng. Đây là yếu điểm thường thấy ở các phim bom tấn Việt.

Điều tốt nhất mà phim làm được theo mình chính là ở dàn diễn viên từ tròn vai cho đến xuất sắc. Xuất sắc nhất chính là bộ đôi Minh Khang (Thư lúc nhỏ) và Hà Mi (Tiểu Li), các em đã hoá thân một cách hoàn hảo vào nhân vật cùng lứa tuổi với mình. Trong khi đó dàn diễn viên chính có lẽ là hơi luống tuổi nên chỉ dừng lại ở mức "tròn vai". Không biết với bạn thì ra sao, nhưng phim Việt thì mình thấy "trò vai" là đủ rồi. Ngô Kiến Huy (Thư), Miu Lê (Việt An), Jun Phạm (anh bạn quân sư nguy hiểm), Hoàng Yến (cô bạn quân sư nguy hiểm) đã tái hiện lại hình ảnh tuổi học trò đáng yêu và đầy tinh nghịch. Ấn tượng nhất là cặp đôi quân sư, có lẽ là vì học sinh cá biệt nên chẳng cần quan tâm đến quy định tóc tai của trường.

Nhạc phim cũng là một điểm nhấn với sự kết hợp giữa các bản hit thập niên 90 với những bài mới được viết dành riêng cho phim. Cô Gái Đến Từ Hôm Qua là một bộ phim khá của điện ảnh Việt. Nhưng lại là một bước lùi so với những bộ phim nổi bật thời gian vừa qua như Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh hay mới đây nhất là Em Chưa 18. Thế nhưng nó lại đi vào vết xe đổ khác khi thiếu đi sự chỉnh chu trong cách thể hiện, sự đối lập giữa các tình tiết trong nguyên tắc và tình tiết mới được bổ sung thêm và có lẽ là sự "tri ân" nhiều hơn mức cần thiết, dù sao đây cũng là một bộ phim đáng nhớ, làm tan chảy những trái tim sắt đá.