Stylenews

Câu chuyện bố mẹ nhịn ăn nhịn mặc để mua quà đỗ đại học cho con khiến ngàn bạn trẻ nghẹn ngào

Có những hôm em qua nhà bạn ăn liên hoan về thấy bố mẹ ăn mỗi rau với vừng, có hôm thì ăn cơm với lạc với nước canh còn bữa trước. Hôm mẹ ốm em bảo mua thuốc nhưng lại nói để tự khỏi....



  •  Trong cuộc sống, ai cũng có những lúc xảy ra tranh cãi với cha mẹ, những lần muốn "xách ba lô lên và đi" thật xa bởi mâu thuẫn quan điểm với gia đình. Nhưng thật sự sâu trong lòng họ, mọi điều mà bậc làm cha, làm mẹ đến cuối cùng cũng chỉ mong những điều tốt đẹp nhất dành cho con.

    Giống như câu chuyện đầy xúc động của chàng trai dưới đây về món quà bố mẹ tặng khi đỗ đại học. Đó đơn giản là chiếc máy tính xách tay nhưng mấy ai biết để có đưowcj tiền, bố mẹ đã phải vất vả lao động, tằn tiện, tích góp từng xu, từng hào để mong con có được trang bị cần thiết khi vào đại học.
     

    Câu chuyện đã chạm tới trái tim của nhiều người.
     
    Nguyên văn câu chuyện đầy cảm động này:
     
    "Món quà bố mẹ tặng con khi con đỗ đại học...
     
    Nhà em nghèo, bố em là thương binh hạng 2/4, mẹ em cũng ở nhà làm nông thôi vì chỉ biết chữ, đếm với tính toán cũng hơi chậm, bố mẹ em có tuổi rồi nên đi làm chẳng được bao nhiêu tiền cả.
     
    Em là con trai, trên em còn có anh trai mà anh trai em mất rồi, anh mất vì tai nạn lao động. Bố em ngày trước 1 thời gian chán đời do làm mãi mà vẫn không giàu được, bố bỏ đi chơi cờ bạc nợ nần nhưng khi anh mất bố em thay đổi... quay lại làm việc có lẽ vì trong bố vẫn còn 1 phần thương mẹ, thương anh và thương em. Bố mẹ biết em học tốt nên cố gắng vì em lắm nhưng rồi việc trả nợ của cả gia đình khiến gia đình em vẫn nghèo...
     
    Bố mẹ thì ủng hộ em học đại học lắm vì bố em là thương binh. Em có tìm hiểu thì trường mình thương binh sẽ được miễn giảm học phí, ở quê còn trợ cấp cho con thương binh đi học. Tổng số tiền cũng đủ em trang trải học phí ở trên này còn dư ra 1 ít với lại nhà em có họ hàng trên này nên bố mẹ ủng hộ em lắm, bố mẹ bảo: "Bố mẹ đã khổ vì không được đi học con phải cố gắng mà học, nhà chỉ còn mình con thôi. Sau này học giỏi đi làm kiếm tiền tự lo cho bản thân là bố mẹ vui lắm rồi".
     
    Cách đây nửa năm, mẹ tự dưng về nhà hỏi em rằng:
     
    - Thằng Tú mới mua cái máy gì hay lắm con à.
     
    - À nhà bạn ấy mua máy tính xách tay mẹ à.
     
    - Thế con có cần không? Có đắt không con nhỉ.
     
    - Chắc là có nhưng lên đại học con đi làm tự mua mẹ à. Cũng đắt mẹ à, phải hơn 10 triệu đấy.
     
    Mẹ em chẳng nói gì nữa, cứ thế đi vào buồng. Lúc đó em chỉ nói vu vơ vì em nghĩ câu hỏi của mẹ rất đỗi bình thường, mẹ chưa biết mà. Ở làng em mấy ai mua đc laptop đâu, mua được máy tính để bàn dùng cũng tốt lắm rồi.
     

    Có những sự hi sinh thầm lặng ta nào đâu hay. (Ảnh: Intenet)
     
    Một thời gian dài, bố mẹ em chẳng mua gì mới trong nhà cả, bố mẹ cũng không tiêu pha gì quá tốn tiền, những món ăn đơn giản dần, một món rau, một quả trứng một món thịt, thường thì món thịt ăn 2,3 bữa liền, bố mẹ hay nhường em món ngon rồi bảo: "Con ăn đi, bố mẹ ăn đủ rồi".
     
    Có những hôm em qua nhà bạn ăn liên hoan về thấy bố mẹ ăn mỗi rau với vừng, có hôm thì ăn cơm với lạc với nước canh còn bữa trước. Có 2 lần, 1 lần bố ốm, 1 lần mẹ ốm, sốt bình thường thôi ạ, em kêu là để đi mua thuốc nhưng bố mẹ bảo qua hàng xóm xin viên sủi gì mà hạ sốt ấy rồi để bố mẹ tự khỏi. Chiếc dép tổ ong bị rách, bố nhờ mẹ khâu lại để đi tiếp.
     
    Em thực sự không hiểu tại sao bố mẹ lại như vậy, chắc bố mẹ tiết kiệm trả nợ cho nhanh vì em sắp đi học đại học. Rồi em thi tốt nghiệp, điểm em cũng khá cao, em cũng tự tin nộp vào NEU và em đỗ, là K59, em đỗ ngành em thích, bố mẹ em vui lắm, khi báo kết quả bố mẹ em còn ôm nhau "Nó đỗ rồi ông à, con nó giỏi quá" xong qua hàng xóm khoe em đỗ đại học rồi.
     
    Lần đầu em thấy bố mẹ vui như thế và rồi em chuẩn bị đồ đạc, quần áo để dọn lên nhà cô em ở trên này, vì nhà em cũng khó khăn nên mua nhiều đồ đạc cũng tốn tiền lắm. Một số thì em lấy từ nhà đi, một số vẫn phải sắm mới rồi chuẩn bị giấy tờ để lên nộp hồ sơ, làm thủ tục trên NEU sau đó lại về nhà chơi với bố mẹ trước khi chính thức vào học.
     
    Hôm đó mẹ đi làm về, trên mặt vẫn còn mấy giọt mồ hôi, mẹ lấy chiếc khăn lau tạm và mẹ nhìn em, tự dưng mẹ lấy trong tủ ra 1 xấp tiền, hơi cũ và khá là dày nhưng toàn tiền lẻ thôi, mẹ đếm được 8 triệu hơn một chút.
     
    "Bố mẹ tiết kiệm được bằng này rồi định mua máy tính cho con mà hôm trước bố mẹ có đến cửa hàng xem nhưng chẳng hiểu gì về máy móc cả nên lại về. Không biết chỗ này đã đủ mua máy chưa, con lên Hà Nội cứ đi xem xem nếu thiếu thì để bố mẹ vay thêm luôn cho".
     
    Rồi lúc đó em mới nhớ ra: Mấy tháng qua bố mẹ không chịu mua đồ đạc, quần áo, chiếc dép tổ ong bố còn khâu đi lại: "Vẫn đi được mà con".
     
    Mấy tháng qua bố mẹ ăn ít món đi: "Bố mẹ ăn thế này no rồi"
     
    Mấy tháng qua có ốm đau, cũng không chịu mua thuốc: "Rồi sẽ tự khỏi thôi con à"
     
    Mấy tháng qua bố mẹ tiết kiệm vì bố mẹ muốn mua chiếc laptop làm quà tặng em nếu em đỗ đại học.
     
    Em mới bật khóc, em lâu lắm rồi mới khóc như 1 đứa trẻ, từ lúc anh em mất em đã tự hứa là đàn ông con trai phải mạnh mẽ nhưng nghĩ đến bố mẹ, bộ quần áo đã cũ, chiếc dép, bữa cơm. Em không dám nhận số tiền ấy, em nói: "Bố mẹ để lại trả nợ chứ con lên đó đi làm rồi sẽ mua được thôi". Mẹ thấy em khóc liền kéo tay em, ôm em rồi nói với em: "Không được! Con lên đó phải tập trung học hành trước, sau này thành tài về giúp cho làng quê mình giàu có, bố mẹ không có gì nhiều cho con nên con phải cố gắng lên đấy, đừng để khổ như bố mẹ rồi con con sau này cũng khổ nữa...".
     

    Dù cha mẹ có thế nào cũng không để con thua kém ai. (Ảnh: Internet)
     
    Hôm đó cả nhà em ngồi ăn 1 bữa cơm đầy đủ, rất nhiều món, lâu lắm rồi mới như vậy và bố nói với em: "Con trai ăn khỏe lên chú, sau này lên đó làm sao bố mẹ nấu cơm được cho con nữa, lên đó là phải tự lo lấy, ăn uống cẩn thận, về mà bố mẹ thấy ốm là không được đâu, mà nhớ bố mẹ thì gọi về cho bố mẹ là được rồi không phải về nhiều tốn tiền lắm".
     
    Bố mẹ em đấy dù có nghèo, có khổ nhưng luôn dành cho em những gì tốt đẹp nhất. Em tới hôm ấy có lẽ là lần đầu tiên trong đời thấm thía được 2 câu nói: "Đi khắp thế gian, không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời, không ai khổ bằng cha"; Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có 1 chốn để quay về...đó là gia đình".
     
    Mùng 2/9, em chuẩn bị xa nhà."
     

    Câu chuyện đã thu hút hàng chục ngàn lượt like và hàng ngàn lượt chia sẻ.
     
    Sau khi đăng tải, câu chuyện đã thu hút được sự chú ý của cộng đồng mạng. Ai nấy cùng đểu tỏ ra bùi ngùi, xúc động trước câu chuyện trên. Có lẽ, không ít người đã rơi nước mắt trước câu chuyện đầy cảm động trên và có những phút giây nhớ về những sự hi sinh thầm lặng của đấng sinh thành của mình.
     
    Bạn T.T xúc động chia sẻ câu chuyện của mình: "Mình đã khóc khi đọc cfs này. Mình cứ đọc, đọc đến đâu thì khóc đến đó. Mình nhớ đến bố mẹ mình, thấy hình ảnh của bố mẹ mình trong cfs. Bữa cơm vắng con không bao giờ chịu mua thức ăn, chỉ rau, cà trong vườn; có con thì lại nhường hết cho con ăn; quần áo giày dép chẳng bao giờ thấy sắm sanh, cái áo có khi mặc mấy chục năm trời vẫn kêu còn mới, đi học xa về mua cho cái áo cái quần lại la: "Mi mua làm gì cho tốn tiền,bố mẹ có thiếu đâu", lúc nào cũng bảo ổn mà, đủ mà ....
     
    Hôm qua còn gọi điện hỏi: "có thiếu tiền không, lâu rồi không thấy nói gì, thiếu thì nói bố mẹ gửi cho". Đó, thương lắm, xót lắm. Cố gắng lên bạn à, học tập thật tốt và mạnh mẽ !!!! Chúng ta còn hạnh phúc hơn rất rất nhiều người vì được sống trong tình yêu thương của cha mẹ. mặc dù có thiếu thốn về vật chất nhưng điều đó không quan trọng".
     
    Bạn U.U rơi nước mắt vì câu chuyện trên: "Tớ đang trong tình cảnh rất chi là rối bời. Đọc xong tớ khóc như một đứa trẻ vậy. Bố mẹ luôn giành những điều tốt đẹp nhất cho con cái . Thân nguyện làm "trâu bò'' để con cái vươn lên. Để thoát khỏi sự khó khăn này.
     
    Bình yên nhất là khi ở bên bố mẹ. Được nhìn thấy bố mẹ khỏe mạnh và luôn tươi cười. Có khó khăn cũng còn có bố mẹ sau lưng an ủi và cổ vũ. Các bạn biết không mỗi lần về nhà là tớ thấy bố mẹ già đi rất nhiều. Có lẽ thời gian đang quá nhanh chăng? Nhìn nếp nhăn trên mắt mẹ, mái tóc bạc trên đầu cha, tớ lại nghẹn. Nhưng lòng tớ vẫn cố kìm nén để không vượt quá cảm xúc. Chỉ mong bố mẹ thật khỏe mạnh là vui rồi".
     
    Có lẽ món quà lớn nhất để báo đáp sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ chính là thành công của chúng ta, vì vậy, hãy giữ bản lĩnh, quyết tâm để học hành thành tài để không phụ lòng cha mẹ nhé!
     
    Theo Thế giới trẻ
     

    VIDEO  HOT

    AVERTISING

    6580415133_58b3a52b05_b

    Joy FM

    Kênh phát thanh chuyên biệt về sức khỏe trên tần số 98,9MHz, cập nhật những thông tin, kinh nghiệm bổ ích về sức khoẻ, nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống cho bản...

    Tùy chọn
    Màu Trang
    Tùy biến màu