Người phụ nữ dành nửa đời người làm việc không lương vì trẻ mồ côi và người già cô đơn21

 

 

Bà Kim Đan đang chăm sóc người có số phận bất hạnh (Nguồn: Báo An Giang)

 

Lúc mới vào trung tâm, lãnh đạo phân công bà làm tạp vụ. Sau một thời gian, thấy bà vui vẻ, nhiệt tình, năng nổ nên chuyển sang giữ trẻ và nấu ăn, ở nhiệm vụ nào bà cũng hoàn thành xuất sắc, được lòng tất cả mọi người.

 

Chia sẻ với báo Thanh niên, bà Kim Đan nói: “Cha mẹ mất sớm, tôi từng sống cảnh thiếu cha thiếu mẹ nên rất đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh. Ngay từ lúc đặt chân đến nơi này, tôi đã tâm nguyện coi những cụ già và các em mồ côi như người thân trong gia đình. Hiện nay tôi có ba đứa con, đứa lớn đã đi làm. Chồng tôi làm ở công trình đô thị, rất thích làm việc thiện”.

 

Đến năm 2010, bà Đan được điều về phụ trách khu chăm sóc đặc biệt. Đây là khu nuôi dưỡng các cụ ông, cụ bà bệnh tật, tâm trí bất thường, không còn khả năng tự chăm sóc bản thân. Bên cạnh đó còn có một em trai bị mù và câm bẩm sinh, một em gái đầu óc không phát triển bình thường, hoàn toàn không tự chủ trong hành động… Hầu hết các em bị cha mẹ bỏ rơi từ lúc mới sinh ra.

 

Quả thực, những người bình thường khó ai làm được những việc đòi hỏi sự nhẫn nại và tràn đầy tình thương này, vì hằng ngày hằng giờ phải lau chùi, tắm rửa, giặt giũ, đút cơm và làm vệ sinh cho các cụ vô cùng vất vả. Sau khi họ ăn xong, bà Đan còn dùng khăn lau mặt, lau tay từng người chu đáo như chăm sóc cha mẹ mình mà không hề phàn nàn hay thấy vất vả. 

 

 Người phụ nữ dành nửa đời người làm việc không lương vì trẻ mồ côi và người già cô đơn2

 

Không ngại vất vả, bà Đan luôn chăm sóc những số phận ấy như cha mẹ mình (Nguồn: Báo Thanh niên)

 

Ông Nguyễn Văn Măng, Phó giám đốc trung tâm cho biết trung tâm hiện có 17 cán bộ, nhân viên, hầu hết là những người tự nguyện làm việc không lương. Mặc dù đời sống cán bộ công nhân viên ở đây còn nhiều khó khăn nhưng tất cả đều làm việc bằng trái tim, bằng tấm lòng nên các bệnh nhân, người già, trẻ con đều được chăm sóc tận tình. Khi có người qua đời, trung tâm đều lo hậu sự như người thân trong gia đình.

 

Trong mắt đồng nghiệp và lãnh đạo, bà Đan là một phụ nữ đảm đang, tính tình hòa nhã, vui tính, chịu thương, chịu khó. Mỗi sáng bà thức dậy từ 4 giờ 30 và lúc nào cũng vui vẻ, cởi mở, thân thiện với mọi người.

 

Có những người vì cơm áo gạo tiền mà bỏ mặc và quên đi sự phụng dưỡng cha mẹ, nhưng cũng có những người tình nguyện ở bên chăm sóc những người già có số phận bất hạnh, neo đơn dù họ chẳng phải máu mủ ruột thịt. Nghĩa cử của bà Đan qủa thực rất đẹp và đáng ca ngợi giữa cuộc đời này. 

 

   Nguồn: Thanh Niên, An Giang